Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 12 của 12
  1. #11
    Hội Vật Lý Đào Duy Từ
    Ngày tham gia
    09 Jul 2009
    Đang ở
    644 quang trung 2, đông vệ
    Tuổi
    29
    Bài viết
    1,368
    Thanks
    2
    Thanked 6 Times in 6 Posts
    Rep Power
    46

    Mặc định Re: Tuyển tập truyện ngắn (dưới 200 chữ)

    Tình yêu

    Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.

    Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.

    Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?

    Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?"

    Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.

    Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...

    Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.

    Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.

    Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc.

    Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé!".

    Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:

    - Sao anh lại ghen với tôi được?

    - Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!

    - Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?

    - Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!

    Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.

    Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
    Tôi muốn làm nên tất cả

  2. #12
    Hội Vật Lý Đào Duy Từ
    Ngày tham gia
    09 Jul 2009
    Đang ở
    644 quang trung 2, đông vệ
    Tuổi
    29
    Bài viết
    1,368
    Thanks
    2
    Thanked 6 Times in 6 Posts
    Rep Power
    46

    Mặc định Re: Tuyển tập truyện ngắn (dưới 200 chữ)

    Trích dẫn Gửi bởi lan_phuong_000 Xem bài viết
    BÀI DỰ THI
    Họ và tên: Nguyễn Thị Lan Phương
    Y! : thien_than_bexiu@yahoo.com



    "Lốc cốc, lốc cốc" - tiếng mở chuồng trâu mỗi sớm của bố như thay cho tiếng chuông đồng hồ gọi tôi dậy sau giấc ngủ dài trong chăn ấm. Mò mẫm ngồi dậy, tôi chỉ biết thở dài. Đã hơn tuần nay, tôi chỉ nằm và ngồi. Nếu ngược thời gian, thì mới hai tháng trước đây thôi tôi vẫn còn tung tăng chạy nhảy, vẫn còn hái hoa bắt bướm cùng lũ bạn. Vậy mà giờ đây...
    Khoảng khắc định mệnh ấy - đúng cái ngày sinh nhật của tôi - đã cướp đi của tôi tất cả
    Mải mê với những cánh diều tôi không để ý rằng mình đã vô tình bước lên phần đường quốc lộ. Và rồi..."Rầm"...Khi tỉnh lại, tôi có cảm giác tê buốt cả người, nhìn ra bốn phía. Tôi hoảng hốt. Tại sao? Tại sao mọi thứ quanh tôi tối đen thế này? Tôi hét lên, gọi bố, gọi mẹ, tôi đã nắm chặt lấy tay họ, nhưng....tôi vẫn không thể nhìn thấy được họ.
    Thì ra, do mải chơi, tôi không biết có một chiếc xe tải đang lao đến gần, diều căng gió và tôi lao ra đường, "kiiiiíttttt" tiếng thắng gấp của tài xế, nhưng không kịp nữa rồi. Tôi bị chấn thương sọ não, đông máu ở vùng thuỳ chẩm. Mầu dụ đã cố gắng hết sức nhưng các bác sĩ chỉ cứu được tính mạng của tôi, còn đôi mắt thì bị mù vĩnh viễn
    Chắc bạn cũng hiểu tôi đau đớn biết nhường nào: đang tuổi 15 trăng tròn phơi phới biết bao nhiêu ước mơ, dự định ấp ủ, biết bao nhiêu trò chơi thơ trẻ sẽ trở thành dĩ vãng bởi với tôi niềm hạnh phúc không bao giờ đến trong đen tối. Tôi từ một cô bé hay cười, tinh nghịch trở nên kép kín và ít nói. Tôi chỉ biết khóc cho số phận đen đuổi của mình và thầm trách ông trời sao độc ác với tôi thế!

    Tôi đã khóc rất nhiều
    Cầm trên tay cốc sữa nóng mà mẹ vừa pha, hương sữa ngào ngạt mà lòng tôi sao vô vị đến thế. Chợt tôi có cảm giác như một bàn tay ai đó chạm vào vai tôi, tôi hoảng hốt, hét lên khiếp đảm, làm rơi cả cốc sữa trên tay. Một giọng nói trầm ấm vang lên nhẹ nhàng:
    - Em đừng sợ, chị Huệ đây mà!
    Sờ vào bàn tay của "người lạ" tôi vui mừng: "Chị Huệ! Đúng chị Huệ rồi!", trên tay chị có một vết sẹo hình mặt trăng, mà tôi chính tôi là người tạo ra vết sẹo ấy trong một trò đùa quái ác của mình. Tôi oà lên khóc và kể cho chị nghe về thảm kịch đen tối mà mình đang ghánh chịu. Và chị cũng cho tôi biết về cuộc sống trên thành phố của chị: chị thất nghiệp, mất giấy tờ tuỳ thân cùng một số tiền nhưng đó chưa phải là điều xuôi khiến chị trở về vùng đất chua phèn này, chị đang trốn tránh thực tại, thực tại tầm thường, thực tại đau khổ, là một học sinh giỏi nhiều năm liền thề mà chị đã rớt đại học 2 lần phải sống kham khổ bằng nghề gia sư, năm nay chị vẫn không đỗ...
    Đang bước vào ngõ cụt thì gặp bạn đồng hành tôi và chị Huệ trở thành đôi bạn tâm giao và hình như chỉ những lúc ngồi gần chị, tâm sự với chị tôi mới thấy thanh thản và bình yên. Cuộc sống của tôi cứ tiếp diễn cho đến một ngày...
    Hôm ấy, như thường lệ chị Huệ đến với tôi ngay sau khi bố mẹ tôi ra đồng, nhưng hình như chị còn mang theo một thứ gì đó nghe "soàn soạt". Chị nói với giọng vui mừng:
    - Hôm nay, chị sẽ chỉ em học chữ
    Tôi cười dài trong tiếng khóc, thầm trách chị sao ác thế đã biết tôi chị mù rồi mà còn châm chọc tôi, bảo tôi học chữ. Nhưng tôi đã lầm, thứ chữ chị dạy cho tôi khác hoàn toàn với chữ A, chữ B tôi học ở trường - đó là thứ chữ dành cho người mù. Như vớ được một tia sáng trong hầm tối, tôi say sưa học nhưng một đứa trẻ lần đầu học chữ, chỉ sau vài ngày tôi đã thuộc làu các chữ và tôi bắt đầu viết văn, viết thơ coi như là thú vui giải trí
    Chị Huệ thường dịch cho tôi những bài báo hay, những quyển truyện hấp dẫn để tôi đọc lúc rảnh rỗi. Thi thoảng chị còn dịch cả mấy bài thơ của tôi, chị bảo để làm kỉ niệm vì thơ tôi mộc mạc và rất hay, tôi phấn khởi như được tiếp thêm sức mạnh

    Tình thương của mọi người đã đưa tôi ra khỏi bóng tối
    Một hôm, tôi đang đọc báo thì nhỏ em gái của tôi hét toán lên, nó ôm lấy tôi rồi bảo
    - Chị hai thích nhé có bài được đăng báo này!
    Tôi vừa cười vừa khóc như không tin vào những lời em tôi vừa nói. Thì ra chị Huệ dịch thơ của tôi đem gửi cho toà soạn. Cầm trên tay thành quả của mình tôi như nhận ra giá trị thật sự của cuộc sống, món bảo bối quý giá mà tôi đã gạt sang một bên trong suốt thời gian qua.
    Tôi dần hoà đồng với mọi người, tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn và có cảm giác vui sướng hơn khi nhận được sự quan tâm của mọi người xung quanh mà trước đây tôi gọi đó là sự thương hại
    Sau tất cả những gì xảy ra với tôi, tôi rút ra được một chân lí cho mình: " Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Cuối một con đường không phải là một ngõ cụt mà là một thử thách đưa ta đến một con đường khác! "

    Con đường mới của tôi
    Hết!

    bài viết dự thi Cây bút trẻ 2011
    Tôi muốn làm nên tất cả

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. Tuyển tập truyện ngắn dưới 1200 chữ
    Bởi shevchenbe90 trong diễn đàn CLB Văn Thơ
    Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 01-05-2009, 08:45 PM
  2. vườn vui vẻ !!!
    Bởi hrockvn trong diễn đàn Chat chit - Linh tinh
    Trả lời: 172
    Bài viết cuối: 08-02-2009, 06:50 AM
  3. Truyện Kiếm Hiệp Đầu Tiên Dành Cho Teen Việt - Tuyết Đen
    Bởi haminhvan trong diễn đàn Kiếm hiệp - Tiểu thuyết
    Trả lời: 40
    Bài viết cuối: 20-09-2008, 05:12 PM
  4. Truyền hình trực tuyến đây anh chị em ui
    Bởi haidh trong diễn đàn Mail, Chat, Internet
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 15-02-2006, 07:55 AM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •