Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1
    Hắc Long Kỳ Hiệp
    Ngày tham gia
    27 Nov 2006
    Đang ở
    thanh hoa
    Bài viết
    271
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    52

    Arrow Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    Vụ này xảy ra cũng được một thời gian rùi,nhưng đọc bài văn này khối người phải nhìn lại mình đấy.Mọi người đọc xem có đúng ko nhá.

    Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

    Bài làm:

    Bài văn đạt 9,5 điểm của cô học trò chuyên toán Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (Nghệ An), Nguyễn Thị Hậu
    Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

    Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

    Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

    Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

    Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

    Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

    Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

    Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

    Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

    Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

    Lời phê của cô giáo Phan Thị Thanh Vân:

    “Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.

    Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.

    Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.
    Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

    Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

    Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

    Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

    Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

    Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

    Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

    NGUYỄN THỊ HẬU
    (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)

    hic.hic xúc động ghê lun.

  2. #2
    Trấn môn đệ tử ĐDT Member
    Ngày tham gia
    12 Sep 2007
    Bài viết
    316
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    50

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    nói thật chứ con nhà hơi dưới trung lưu viết văn đều hay. Bây giờ con nhà khá giả viết văn hay thì đầy dãy, chỉ có biết hay hay ko là ở người chấm.
    Nhà nghèo > vươn lên số phận > ko biết mấy cái đứa học sinh bây giờ có quan tâm hay ko.
    Nhà giàu > vươn lên đỉnh cao, chinh phục > loại này thì có vẻ văn phục song toàn, tiếng anh tiếngvv.v.v. đỉnh cao, biết cách ăn nói, dễ nhìn, phần lớn toàn VIP, học hỏi nhiều hơn.

    Với mình, bản thân chính là quí giá nhất, sống chỉ vì chính mình và chỉ một phần nhỏ nhoi của người khác.
    #13 THPT Đào Duy Từ 2k10

  3. #3
    Phong Vân huyền thoại
    Ngày tham gia
    07 Mar 2008
    Đang ở
    1 nơi rất ảo....
    Tuổi
    29
    Bài viết
    3,677
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Rep Power
    55

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    Trích dẫn Gửi bởi scorpion Xem bài viết
    Vụ này xảy ra cũng được một thời gian rùi,nhưng đọc bài văn này khối người phải nhìn lại mình đấy.Mọi người đọc xem có đúng ko nhá.

    Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

    Bài làm:

    Bài văn đạt 9,5 điểm của cô học trò chuyên toán Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (Nghệ An), Nguyễn Thị Hậu
    Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

    Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

    Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

    Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

    Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

    Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

    Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

    Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

    Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

    Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

    Lời phê của cô giáo Phan Thị Thanh Vân:

    “Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.

    Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.

    Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.
    Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

    Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

    Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

    Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

    Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

    Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

    Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

    NGUYỄN THỊ HẬU
    (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)

    hic.hic xúc động ghê lun.
    bài này em đọc trên báo rồi
    mong mãi mà ko vít đc bài văn nào hay như thế này cả
    nhưng mà cũng có vài bài để lại cho các em khoá sau rồi >>>>>>sướng
    chả nhớ mình đã vít những gì nữa

    Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt
    Lươn lẹo luồn lách lại leo lên


  4. #4
    Đại đệ tử Core Member giamdocb12's Avatar
    Ngày tham gia
    14 Jan 2009
    Đang ở
    National economics university
    Bài viết
    1,492
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    48

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    thật là xúc động.đọc xong muốn khóc quá.
    Sống không giận không hờn không oán trách!
    Sống mỉm cười với thử thách chông gai!
    Sống vươn lên theo nhịp ánh ban mai!
    Sống chan hòa với những người chung sống!
    Sống là động nhưng lòng luôn bất động!
    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương!
    Sống yên vui danh lợi mãi coi thường!
    Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!

  5. #5
    Hắc Long Kỳ Hiệp
    Ngày tham gia
    18 May 2008
    Tuổi
    32
    Bài viết
    810
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    48

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    công nhận xúc động thật . mấy bài văn như thế này đọc chỉ chú ý tâm trạng chứ chẳng để ý đến ngữ pháp =.=

  6. #6
    Nhập môn đồ đệ ĐDT Member
    Ngày tham gia
    05 Apr 2009
    Tuổi
    32
    Bài viết
    2
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    44

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    uhm...bài viết này hay thật...Nhưng nhớ là năm lớp mười thường phải làm bài về phân tích,nghị luận gì mà làm gì có phát biễu cãm nghĩ,cái đó dành cho lớp 9 ,8

  7. #7
    Tu luyện đệ tử
    Ngày tham gia
    30 Sep 2008
    Đang ở
    D2T
    Bài viết
    246
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    46

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    thật ra thì phải có hoàn cảnh mới thể viết đc những bài văn xúc động như thế
    chứ như mấy thằng lớp E hùi cấp 2 , cũng đề bài như thế , ham hố điểm cao , muốn bài viết đc xúc động , đi viết bố mất , mẹ mất ... cô đọc xong cũng xúc động , bổi hổi bồi hồi ...
    đến khi nói vs bà chủ nhiệm " chị ơi ... công nhận lớp chị nhiều hoàn cảnh khó khăn nhờ " thì mới vỡ lẽ ... cuối cùng mỗi thằng bị 1 cái tát , bị nhận 1 câu " ngu " và 1 con " 1 "
    [img]http://emo.huhiho.com/set/bofu/46.gif[/img][img]http://emo.huhiho.com/set/bofu/46.gif[/img][img]http://emo.huhiho.com/set/bofu/46.gif[/img]

  8. #8
    Phong Vân huyền thoại DDT Friend
    Ngày tham gia
    10 Jul 2008
    Đang ở
    một nơi có kk và A
    Bài viết
    1,676
    Thanks
    1
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    50

    Mặc định Re: Lại một bài văn hay nữa đây!!!

    Trích dẫn Gửi bởi toonie_9x Xem bài viết
    thật ra thì phải có hoàn cảnh mới thể viết đc những bài văn xúc động như thế
    chứ như mấy thằng lớp E hùi cấp 2 , cũng đề bài như thế , ham hố điểm cao , muốn bài viết đc xúc động , đi viết bố mất , mẹ mất ... cô đọc xong cũng xúc động , bổi hổi bồi hồi ...
    đến khi nói vs bà chủ nhiệm " chị ơi ... công nhận lớp chị nhiều hoàn cảnh khó khăn nhờ " thì mới vỡ lẽ ... cuối cùng mỗi thằng bị 1 cái tát , bị nhận 1 câu " ngu " và 1 con " 1 "
    pà nổ vừa, vỡ đường truyền giờ,... thằng ku nào lớp mình viết thế, nói thử coi =.=!!
    Lần sửa cuối bởi Jubi, ngày 07-04-2009 lúc 09:29 PM.
    Our long journey has ended
    But we'll run into each other someday
    We'll definitely meet in the next world....

    Sometimes when the tears come to find me
    I'll remember how beautiful we were....

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. Cô Hương dạy văn ^^
    Bởi SevenLove trong diễn đàn Thầy cô của con
    Trả lời: 9
    Bài viết cuối: 01-09-2010, 10:33 PM
  2. Những bài văn mất ngủ
    Bởi hrockvn trong diễn đàn Thông tin tuyển sinh
    Trả lời: 7
    Bài viết cuối: 28-11-2006, 12:35 PM
  3. Bài văn gây xũ đông lòng người
    Bởi ToanA4_03_06 trong diễn đàn Thông tin tuyển sinh
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 22-11-2006, 12:48 PM
  4. Bài văn gây xôn xao cư dân mạng
    Bởi ToanA4_03_06 trong diễn đàn Thông tin tuyển sinh
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 20-11-2006, 08:42 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •